Thức ăn chính quyết định đời sống ăn uống (tiếp theo kỳ trước)
-Thức ăn cùng với cơm theo tỷ lệ cân bằng 1:1:3
Theo giáo dục dinh dưỡng, có 6 nhóm thức ăn cơ bản:
Nhóm 1 cung cấp chất đạm: cá, thịt, trứng, đậu tương.
Nhóm 2 cung cấp can-xi: sữa bò, các sản phẩm của sữa, cá nhỏ ăn cả xương.
Nhóm 3 cung cấp Carotene: các loại rau xanh (sẫm màu), rau củ nhạt màu.
Nhóm 4 cung cấp VitaminC, khoáng chất vô cơ: các loại rau khác, hoa quả.
Nhóm 5 cung cấp nguồn nhiệt lượng có tính đường: gạo, bánh mỳ, mỳ, họ nhà khoai sắn.
Nhóm 6 cung cấp nguồn nhiệt lượng có tính béo: các loại mỡ, dầu.
Nếu
ta quá chú trọng vào sự Cân bằng dinh dưỡng, sẽ coi thường thức ăn
chính (cơm-nguồn tinh bột), lấy quá nhiều thực phẩm tinh chế- thực phẩm
nguồn gốc động vật- chứa nhiều dầu mỡ. Kết quả trẻ không thấy khỏe mà
ngược lại số trẻ khổ sở vì mắc bệnh dị ứng, viêm da dị ứng, hen suyễn,
viêm mũi dị ứng...tăng vọt. Ngay cả người trẻ tuổi cũng mắc các bệnh do
rối loạn thói quen sinh hoạt (trước đây chỉ có người trung niên mới mắc
phải).
Tôi không áp dụng mỗi thứ bao nhiêu gr làm gì cho phức tạp.
Coi lượng thức ăn của 1 bữa là 10 phần, cơm chiếm 5 phần, thức ăn nguồn
gốc động vật 1 phần, thức ăn quả hạt- họ nhà đậu 1 phần, rau củ theo
mùa- các loại rong tảo biển 3 phần. Đây là tỷ lệ dành cho người lớn, đối
với trẻ em thì giảm bớt lượng rau củ theo mùa là được.
-Nên lấy
thức ăn phụ là các loại rau củ theo mùa. Con người giống như thực vật
đều sống dựa vào thiên nhiên, theo quy luật của tự nhiên là điều tất
yếu. Mùa nào thức ấy. Rau mùa xuân (cần, rau rừng, măng tre...) nhiều
nhựa (mủ), có màu xanh xẫm là tín hiệu báo rằng mùa đông lạnh lẽo đã
qua, mùa xuân ấm áp đến rồi, hãy thức dậy nào. Rau mùa hè (dưa chuột=dưa
leo, bầu bí, dưa hấu...) chứa nhiều nước, ăn sống được, hợp với mùa hè
ra nhiều mồ hôi. Rau mùa thu (khoai, hạt dẻ, gạo, lúa mỳ...) giàu tinh
bột. Ăn nhiều, trữ nhiệt lượng để đón mùa đông lạnh giá, đó là quà tặng
của tự nhiên dành cho chúng ta. Rau mùa đông (củ sen, cà-rốt, củ cải
trắng, khoai sọ=khoai môn...) phần nhiều là dạng củ, phải nấu chín ăn
nóng rất hợp với tiết trời mùa đông.
-Ăn các thức ăn họ nhà đậu,
các loại hạt. Người Nhật xưa, ăn chủ yếu là ngũ cốc, rau củ và chút ít
đồ hải sản. So với người phương Tây, chất đạm, chất béo ít, nhưng không
hề thiếu. Bằng chứng là những người phụ nữ thời Minh Trị hay Đại Chính
sinh mấy đứa con mà họ vẫn sở hữu một thân thể khỏe mạnh, nhờ vào họ đậu
như cô-ve, đậu đỏ, đậu tương...các loại hạt như: vừng (mè), quả Gin-nan
(kim ngân), quả Óc chó...Họ nhà đậu chứa rất nhiều chất đạm, các loại
hạt chứa rất nhiều chất béo. Tuy nhiên, họ đậu cũng chứa độc tố, để lấy
những chất độc này người Nhật ngâm đậu vào nước trước khi nấu. Không
những để đậu nhanh nhừ mà còn có tác dụng lấy độc tố ra khỏi đậu. Đây là
trí tuệ của người xưa để lại.
-Không ăn thịt, tốt cho sức khỏe
hơn. Tại sao người Nhật trở thành dân tộc ăn thịt? Vốn dĩ người Nhật hầu
như không ăn thịt cũng vẫn sống được. Là do, tự cho rằng ăn thịt đem
lại sự dẻo dai, tinh lực (stamina) đặc biệt là những công việc dùng đến
thể lực như thể thao, khuân vác...Tôi rất thích bóng chày, thường đến
xem. Nhưng luôn thấy lạ kỳ, cơ thể được tập luyện mà tại sao nhiều người
bị thương thế? Bị thương do bóng hay chày đập vào thì đã đành, đằng này
chỉ bị ngã thôi đã bị bong gân hay gãy xương rồi. Tôi cho rằng nguyên
nhân chính là, các vận động viên này "sùng bái chất đạm". Trong ký sự Hy
lạp cổ đại có ghi: muốn chạy nhanh, ăn thịt sơn dương (dê núi), muốn
nhảy cao ăn thịt dê, đấu vật thì ăn thịt bò để tăng lực. Theo sự chỉ dạy
này, vận động viên bơi lội phải ăn cá mới hợp nhỉ?
Tôi cũng nghi
ngờ quan niệm "Thịt= chất đạm". Hãy nhìn vào bảng thành phần thực phẩm
của 100g thịt vai bò xem sao nhé. Chất đạm 18,1g; nước 60,3g; mỡ 20,4g;
can-xi 5mg...Tức là chất đạm chỉ có 18% thôi. Không thể khẳng định "
Thịt=chất đạm" được.
Người ở cao nguyên Papua New Guinea ăn 90% là
khoai lang, hầu như không ăn thịt cá, xương cơ họ hoạt động rất tốt.
Người Nhật cũng vậy, là dân tộc sống khỏe mạnh mặc dù không ăn thịt.
Trên thế giới, có làng nhiều người trường thọ sống ở đó, họ không ăn
nhiều thịt. Ở Mỹ đã tiến hành điều tra về sự liên quan giữa đời sống ăn
uống với bệnh tim mạch và ung thư. Theo công bố báo cáo của
Makugaban(Dietary Goals for the United States)năm 1977 và báo cáo đoạt
Giải thưởng Viện Hàn lâm (Academy
Awards, Oscar) năm 1982 về "Thức ăn, dinh dưỡng và Ung thư" đã nhấn
mạnh ăn giảm các loại thịt. Thực tế, Mỹ đã giảm bớt các loại thịt thay
vào đó là nguồn chất đạm từ họ nhà đậu, các loại hải sản. Tôi không phủ
nhận thành phần dinh dưỡng của thịt. Trước hết, những người chăn nuôi
gia súc gia cầm, họ phải tính để lấy được 1kg cân nặng vật nuôi cần bao
nhiêu thức ăn. Tất nhiên, mất ít thức ăn, cân nặng tăng nhanh là cách có
thể giảm giá thành chăn nuôi. Để cho vật nuôi béo ra, họ nuôi trong
những chuồng trại chật hẹp, không cho vận động, cho ăn những thức ăn
giàu chất đạm, chất béo. Vật nuôi lớn nhanh, tỷ trọng thịt tăng lên
nhưng kèm theo là các loại bệnh tật gia tăng. Quy định của sở kiểm dịch,
nội tạng bò lợn ở lò mổ bị bệnh sẽ phải hủy bỏ 1 phần hay toàn phần. Để
vật nuôi tránh mắc bệnh, người chăn nuôi đã trộn vào thức ăn của chúng
vô số chất phụ gia cũng như các loại thuốc khác nhau. Con người không
thể lấy được thức ăn tốt cho sức khỏe từ những loại động vật ốm yếu.
Thỉnh
thoảng mới ăn thịt 1 lần như đồ xa xỉ (hàng cao cấp, chỉ dùng vào những
dịp đặc biệt) thì được, tôi không thể khuyến khích mọi người ăn thịt
mỗi ngày. Nhưng bạn có thể ăn các loại cá hàng ngày điều này không sai
lầm.
-Không nên ăn toàn rau củ. Tôi khuyên các bạn nên giảm bớt
thịt, trứng, sữa...vì hàng ngày chúng ta tiêu thụ quá nhiều các sản phẩm
nguồn gốc động vật, không bảo các bạn lấy 0% các sản phẩm nguồn gốc
động vật ấy. Bạn phải lấy các chất dinh dưỡng cần thiết cho sự sống, nếu
không sẽ bị thiếu máu, suy nhược cơ thể, rối loạn sinh lý...